Mesa Arch, San Juan County, Utah
- Quang Nguyen Hua
- Dec 9, 2025
- 3 min read
Bình minh tại Mesa Arch – Khoảnh khắc chạm đến linh hồn của đất trời
Tôi đã đi qua nhiều buổi sáng trên khắp miền đất Mỹ rộng lớn, nhưng chưa một lần nào trái tim tôi lại run lên dữ dội như khi đứng trước Mesa Archtrong khoảnh khắc bình minh đầu tiên. Nơi ấy, giữa Canyonlands hoang sơ của San Juan County, Utah, khi bóng tối vừa rút lui và mặt trời bắt đầu mở mắt nhìn thế giới, cả vũ trụ dường như lặng thinh để nhường lại ánh hào quang cho một kỳ quan của tự nhiên – chiếc vòm đá đỏ rực, bừng cháy trong lửa trời.

Tôi đến từ khi bầu trời vẫn còn một màu tím thẫm. Không khí cao nguyên se lạnh, gió khẽ lướt qua những tầng đá như lời thì thầm cổ xưa từ hàng triệu năm trước. Mesa Arch – vòm đá thiên nhiên được chạm khắc qua hàng ngàn năm phong hóa – nằm lặng lẽ trên rìa vực, như một khung cửa sổ nối thẳng vào tim sa mạc Colorado rộng lớn. Tôi ngồi trước vòm đá ấy, và chờ…
Rồi khoảnh khắc ấy đến.
Một vệt sáng nhỏ xíu từ phía chân trời dần nhú lên – rồi lan ra như một dòng lửa lụa, nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt. Khi ánh mặt trời lần đầu chạm vào chân trời đá đỏ, cả Mesa Arch bỗng bừng sáng, như có ai đó đã thắp lửa ngay trong lòng đất. Vòm đá – chỉ mới phút trước còn lạnh lẽo – giờ đây rực rỡ ánh cam đỏ, rạng rỡ như viên hồng ngọc khổng lồ được gắn giữa không gian bao la. Mỗi đường vân đá, mỗi vết nứt tự nhiên, đều ánh lên sự sống mới – như nếu trái đất có thể thở, thì đây chính là nhịp thở thiêng liêng nhất.

Phía dưới vòm, vực sâu vô tận của canyons mở ra một thế giới cổ tích – những thung lũng bị xé toạc bởi thời gian, những tầng lớp đá vôi xếp lên nhau như trang sách lịch sử của hành tinh. Ánh sáng lan xuống đáy vực, đánh thức những tảng đá đang mơ màng trong giấc ngủ của đêm, làm từng khe rãnh, từng dải đất bỗng nhiên lung linh như được dát vàng.
Tôi gần như nín thở, sợ rằng chỉ một cái chớp mắt thôi cũng sẽ làm vỡ đi điều kỳ diệu này. Mesa Arch không đơn thuần là một khối đá hình cổng vòm. Nó là biểu tượng, là linh hồn, là nơi giao nhau giữa thời gian và vĩnh hằng, giữa con người nhỏ bé và đại ngàn vô biên.
Trong vài phút ngắn ngủi của buổi bình minh, vòm đá rực cháy ấy như truyền vào tôi một nguồn sinh lực kỳ diệu. Nó nhắc tôi nhớ rằng, dù đêm có dài bao nhiêu, chỉ cần một tia nắng, tất cả sẽ hồi sinh. Dưới ánh sáng của buổi sớm, tôi bỗng cảm thấy mình nhỏ bé nhưng lại hòa tan vào một điều gì đó lớn lao và vĩ đại hơn tất cả: sự bất tử của thiên nhiên, và khả năng hồi sinh mãnh liệt của vẻ đẹp.
Bình minh tại Mesa Arch – không phải chỉ để ngắm. Đó là để cảm, để run rẩy trong lặng yên, để biết rằng trái đất này vẫn còn những điều thiêng liêng đến nghẹn ngào. Và nếu ai đó hỏi tôi đã từng thấy điều gì đẹp nhất trên đời chưa – tôi sẽ mỉm cười và thì thầm: “Tôi đã thấy ánh mặt trời nở hoa trên Mesa Arch.”






Comments